Ngày đó, em chỉ mong anh xa lánh hay thậm chí đối xử tệ với em cũng được. Em sẽ ghét anh, em cũng có thêm động lực để bắt đầu những mối quan hệ mới. Nhưng anh chẳng hiểu em. Anh còn đặt lịch cho em đi gặp chuyên gia tư vấn tâm lý gia đình để bớt căng thẳng và bớt ghét anh. Em dùng dằn, em xua đuổi anh. Nhưng sao anh không ghét em? Và giờ đây, em biết mình vẫn còn hướng về anh, và còn yêu anh. Em biết anh vẫn chờ đợi em, em biết ba mẹ anh giờ đây đã chấp nhận em, em biết chỉ cần mình phone cho anh, anh sẽ lập tức chạy đến để em mặc sức hành hạ. Nhưng sao em chẳng đủ bản lĩnh.
Em đã từng thử yêu ai đó, nhưng không tìm được cảm giác ấm áp như lúc anh còn ở bên. Nhiều khi em muốn phát điên, giận anh, giận mình không đủ bản lĩnh gạt bỏ cái tôi và quay trở về bên anh. Bạn bè ai cũng tiếc cho tụi mình, em cũng tiếc. Chúng nó còn bày trò tư vấn tâm lý cho em. Em biết nhưng vẫn giả vờ đón nhận. Nhưng hình như tụi nó nói đúng anh ạ, tình yêu có không giữ mất đừng tìm…
Em sẽ gọi cho anh
